spacer
spacer
Bài dự thi

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 31): Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo

08:50 | 01/02/2013
Lần đầu tiên con làm mẹ “sốc” là khi con giơ thẳng tay tát mạnh vào mặt mẹ khi mẹ không cho con làm theo ý muốn của mình. Không kiềm chế được, mẹ đánh con thật đau...
spacer

Cuộc thi "Viết lời bình cho ảnh" dành riêng cho các mẹ(24/12/2012)

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 30): Mẹ cho con một tình yêu không mệt mỏi(31/01/2013)

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 29): Biết trân quý hình hài cha mẹ đã sinh ra(31/01/2013)

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 28): Giấc mơ làm mẹ(31/01/2013)

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 27): Dạy con tự lập và yêu thương cuộc sống(30/01/2013)

Bài dự thi "Viết lời bình cho ảnh" (Số 26): Tình yêu không tuổi tác mẹ đã dành cho con(30/01/2013)

Ba nói: “Con là người bạn thân tí hon của mẹ”. Ừ! Phải rồi, đã bao giờ mẹ con mình rời xa nhau đâu con nhỉ? Mẹ cưu mang con 9 tháng 10 ngày trong bụng, truyền cho con dòng máu nóng cơ thể mình. Ngày con chào đời, con “chia tay” mẹ để trở thành một cơ thể độc lập, mẹ lại nuôi lớn con bằng dòng sữa mát lành. Con đã lớn lên trong vòng tay chan chứa yêu thương của mẹ như thế đấy!

Người ta nói nuôi con đầu lòng như nhà văn viết bản thảo đầu tay, có người còn gọi đó là “bản nháp”. Con ra đời đánh dấu việc mẹ trở thành người lớn thật sự. Tạm biệt nhé thời tuổi trẻ nông nổi, mẹ bắt đầu “học cách làm mẹ”, học như một em bé học vỡ lòng...

Mẹ cố gắng để con là một “bản thảo đầu tay” nhưng không "vết gạch xóa" như một "bản nháp". Trộm vía, con ngày càng thông minh, khỏe mạnh…

Con là một đứa trẻ thông minh nhưng cũng rất hiếu động và bướng bỉnh. Ở tuổi lên 2, như một con vẹt, con bắt chước cả điều hay lẫn điều dở của mọi người. Mẹ lại phải học cách dạy con. Mẹ đã trở thành cô giáo của con như thế đấy!

Lần đầu tiên con làm mẹ “sốc” là khi con giơ thẳng tay tát mạnh vào mặt mẹ khi mẹ không cho con làm theo ý muốn của mình. Không kiềm chế được, mẹ đánh con thật đau, nhưng dường như không hiểu, con chỉ kêu khẽ lên rồi lại cười thật tươi… Buổi tối, chơi với em Gấu, con lại tát thẳng vào mặt em như đã làm với mẹ. Mẹ hiểu ra một điều: Dạy con bằng bạo lực không phải cách giải quyết hay.

Đêm ấy mẹ đã không ngủ, nước mắt mẹ chảy dài. Mẹ hối hận vì đã đánh con, hối hận vì không kiềm chế được bản thân mình. Mẹ bắt đầu vận dụng tất cả kiến thức đã được  học trong bộ môn Tâm lý  ở trường Đại học. Biết bao học sinh “cá biệt” đã “qua tay” mẹ mà tiến bộ, giờ mẹ phải làm sao với con đây hả học sinh đặc biệt của mẹ? Mẹ đọc thêm các tài liệu trên mạng, thậm chí còn hỏi cả các mẹ đi trước về cách dạy con…

Từ hôm ấy, mẹ bắt đầu thay đổi “chiến thuật”. Mẹ dành thời gian chơi với con nhiều hơn. Mẹ ôm con vào lòng, vuốt ve, âu yếm con. Mẹ dạy con chơi trò bế ẵm “À ơi” với các bạn gấu bông. Cả nhà được mẹ “quán triệt”: Không ai được nhắc đến từ “đánh” hay “tát”… Khi con giơ tay định đánh mẹ, mẹ ngay lập tức chuyển đó thành hành động yêu thương: “Ôi! Miu yêu mẹ này, Miu thương mẹ này”. Cứ như vậy, một tuần sau, con trai mẹ đã bỏ hoàn toàn hành động bạo lực. Mỗi khi mẹ đi làm về, con đều ôm lấy mẹ, thơm vào má mẹ và nói khe khẽ: “Yêu mẹ! Yêu mẹ”. Mẹ nghe lòng hạnh phúc dâng trào…

Mẹ cũng dành thời gian nhiều hơn để dạy con nhận thức những thứ xung quanh. Mẹ biết rằng đợi đến khi con 3 tuổi mới dạy thì sẽ muộn. Mẹ mua cho con những quyển tranh đầy màu sắc về các con vật, đồ vật. Mỗi buổi tối, ba mẹ cùng dạy con, biến trò chơi thành những bài học đơn giản để con trai mẹ phát triển hết khả năng tư duy và được kích thích trí thông minh…

Từ khi có con, mẹ hiểu ra rằng: Làm mẹ cũng cần phải học. Không có trường lớp nào dạy người ta làm mẹ; chính bản năng và tình yêu vô bờ dành cho con sẽ cho mẹ biết mẹ phải làm gì, phải dạy con như thế nào… Mẹ chợt nhớ đến bài hát rất hay mà khi học mẫu giáo mẹ vẫn hát: “Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo. Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền…”

Đinh Thị Trang Nhung

spacer
spacer
spacer
Ý kiến của bạn
spacer
spacer
 
spacer
spacer
GửiNhập lại
spacer
spacer
spacer